Tấm vé dự U17 World Cup là cột mốc lịch sử với bóng đá trẻ Việt Nam. Sau nhiều năm chờ đợi, một đội tuyển thiếu niên của “Những chiến binh sao vàng” đã có cơ hội góp mặt tại sân chơi lớn nhất thế giới. Nhưng đi cùng niềm vui là hàng loạt thách thức rất rõ ràng. World Cup không phải nơi để tích lũy trải nghiệm đơn thuần, càng không phải chuyến đi mang tính biểu tượng. Với U17 Việt Nam, Keonhacai cho rằng hành trình mới chỉ bắt đầu sau khi vượt qua vòng loại châu Á.
U17 Việt Nam cần bài kiểm tra thật sự trước World Cup
Theo tin tức điều quan trọng nhất với U17 Việt Nam lúc này là phải được cọ xát với những đối thủ đủ mạnh để nhìn ra giới hạn thực tế của mình. Một trận đấu ra trò với U17 Australia sẽ là phép thử đầu tiên cho năng lực của đội tuyển khi bước ra sân chơi thế giới.

Australia từng 13 lần dự U17 World Cup. Họ không phải ứng viên hàng đầu ở cấp độ trẻ thế giới, nhưng vẫn thuộc nhóm có nền tảng đào tạo ổn định và giàu kinh nghiệm hơn Việt Nam rất nhiều. Chính vì vậy, màn đối đầu với đại diện xứ chuột túi sẽ giúp HLV Cristiano Roland đánh giá chính xác khoảng cách chuyên môn mà đội nhà cần thu hẹp.
Tại vòng bảng giải châu Á, U17 Việt Nam từng đứng đầu bảng đấu. Tuy nhiên, thất bại 1-4 trước Hàn Quốc cho thấy khoảng cách trình độ vẫn hiện hữu rõ ràng. Đáng nói, Hàn Quốc với 8 lần dự U17 World Cup cũng chưa phải đội tuyển quá mạnh nếu đặt trong tương quan sân chơi toàn cầu. Điều đó đồng nghĩa với việc World Cup sẽ khắc nghiệt hơn nhiều so với những gì U17 Việt Nam từng trải qua ở Đông Nam Á hay châu Á.
Bóng đá trẻ thế giới đòi hỏi tốc độ xử lý cao, khả năng tranh chấp mạnh mẽ cùng nền tảng chiến thuật đồng đều. Chỉ cần một mắt xích hụt hơi, cả hệ thống có thể sụp đổ rất nhanh. U17 Việt Nam thời gian qua cho thấy tinh thần thi đấu tốt, tổ chức phòng ngự khá kỷ luật, nhưng khả năng chống chịu trước áp lực cường độ cao vẫn là dấu hỏi lớn.
Thể lực và chiều sâu đội hình là bài toán sống còn
Một trong những vấn đề lớn nhất của U17 Việt Nam hiện tại nằm ở thể lực cùng chiều sâu đội hình. Đây cũng là câu chuyện mà bóng đá Việt Nam từng đối mặt ở nhiều cấp độ trẻ trước đây.

Năm 2017, trước khi tham dự U20 World Cup, HLV Hoàng Anh Tuấn đã đầu tư rất nhiều cho nền tảng thể chất của lứa Quang Hải, Hoàng Đức. Ban huấn luyện khi ấy mời chuyên gia thể lực đánh giá chuyên sâu, xây dựng giáo án riêng nhằm cải thiện sức bền, sức mạnh và khả năng chịu va chạm cho cầu thủ. Các chuyến tập huấn trong lẫn ngoài nước cũng được thiết kế xoay quanh mục tiêu nâng cấp thể trạng.
Đó là hướng đi hoàn toàn hợp lý. Bởi khoảng cách lớn nhất giữa cầu thủ trẻ Việt Nam với các đội tuyển châu Âu hay châu Phi không hẳn nằm ở kỹ thuật, mà chủ yếu đến từ tầm vóc, thể lực và khả năng duy trì cường độ thi đấu. U17 Việt Nam hiện tại cũng đang đối diện thực tế tương tự. Hành trình liên tục từ giải Đông Nam Á tới vòng chung kết châu Á với mật độ 3-4 ngày/trận khiến nhiều trụ cột bị bào mòn thể lực đáng kể.
HLV Roland chưa có quá nhiều lựa chọn đủ chất lượng để xoay tua đội hình. Sự chênh lệch giữa nhóm đá chính và dự bị vẫn tương đối lớn. Điều này rất nguy hiểm ở sân chơi World Cup, nơi các đội tuyển phải thi đấu với mật độ dày và áp lực cực cao. Những đối thủ như Australia, Hàn Quốc hay nhiều đại diện Nam Mỹ, châu Phi đều sở hữu nguồn lực dồi dào. Họ có thể thay đổi nhân sự mà không làm giảm chất lượng chuyên môn.
Xem thêm: Messi nhận lương cao nhất MLS, vượt Son Heung Min và áp đảo quỹ lương của 28 CLB khác
World Cup không chỉ dành riêng cho lứa cầu thủ hiện tại
Tấm vé dự U17 World Cup không nên được nhìn nhận như thành tích mang tính thời điểm. Quan trọng hơn, đây phải là bước đệm cho chiến lược phát triển lâu dài của bóng đá trẻ Việt Nam.

Ba năm tới, U17 World Cup vẫn sẽ tiếp tục diễn ra thường niên. Điều đó đồng nghĩa bóng đá Việt Nam cần duy trì sự hiện diện ổn định ở sân chơi này thay vì chỉ xuất hiện một lần rồi biến mất. Chỉ khi thường xuyên góp mặt tại các giải trẻ thế giới, cầu thủ Việt Nam mới có thêm cơ hội va chạm, trưởng thành và hướng tới những mục tiêu lớn hơn như U20 World Cup, Olympic hay xa hơn là World Cup cấp ĐTQG.
Một giá trị khác rất quan trọng nằm ở kinh nghiệm thi đấu. Hiện tại, số trận dành cho cầu thủ 15-16 tuổi tại Việt Nam vẫn còn hạn chế. Nhiều cầu thủ trẻ chỉ thi đấu ở các giải U17 hoặc U19 quốc gia, nhưng không phải ai cũng được ra sân thường xuyên. Không ít trường hợp cả mùa giải chỉ chơi vài trận.
Điều này tạo ra khoảng cách đáng kể về bản lĩnh, tâm lý thi đấu và tốc độ phát triển giữa các cầu thủ cùng lứa tuổi. Một cầu thủ được thi đấu 15-20 trận mỗi mùa rõ ràng sẽ trưởng thành nhanh hơn người ít cơ hội ra sân. Nếu hệ thống giải trẻ được đầu tư mạnh hơn, cầu thủ trẻ sẽ có môi trường cạnh tranh tốt hơn. Khi đó, HLV Cristiano Roland hay những nhà cầm quân tương lai mới có nhiều lựa chọn chất lượng để xây dựng đội tuyển.
Lời kết
World Cup đang ở trước mắt U17 Việt Nam, nhưng thử thách thật sự cũng bắt đầu từ đây. Đội tuyển cần thêm những bài kiểm tra chất lượng, cải thiện thể lực, gia tăng chiều sâu đội hình và chuẩn bị kỹ lưỡng hơn cho môi trường bóng đá đỉnh cao. Quan trọng hơn, thành công của lứa cầu thủ hiện tại phải trở thành động lực để bóng đá Việt Nam đầu tư bền vững cho đào tạo trẻ.
